Trang 16 của 17 Đầu tiênĐầu tiên ... 614151617 CuốiCuối
Kết quả 151 đến 160 của 167

Chủ đề: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

  1. #151
    Thành viên mới ViVi's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    HCM
    Bài viết
    53
    Likes
    74
    Liked: 21 lần trong 9 Posts
    Rep Power
    6

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Bài học từ những câu chuyện nhỏ

    Bài học 1:

    Thấy quạ ngồi trên cây cả ngày mà không làm gì, thỏ con hỏi:

    - Tôi có thể ngồi cả ngày mà không làm gì như anh không?

    - Tất nhiên rồi! Sao lại không nhỉ? - quạ nói.

    Vậy là thỏ con ngồi dưới đất nghỉ ngơi. Bỗng cáo già xuất hiện vồ lấy thỏ và ăn thịt.

    Bài học rút ra: Để được ngồi không, bạn phải ngồi ở vị trí rất, rất cao.

    Bài học 2:

    Hai bồ câu trống và mái tha hạt thóc về đầy tổ, cả hai
    rất ư hạnh phúc. Gặp mùa khô hanh, hạt thóc ngót lại. Con trống thấy tổ
    vơi đi liền trách con mái ăn vụng. Con mái cãi lại liền bị con trống mổ
    chết. Mấy hôm sau mưa xuống, hạt thóc thấm nước và nở lớn. Bồ câu trống
    ngẩn tò te.

    Bài học rút ra: “Thịt” nhân viên một cách hồ đồ không làm bạn trông thông minh hơn.

    Bài học 3:

    Gà tây nói với bò tót:

    - Tôi muốn nhảy lên ngọn cây kia nhưng không đủ sức.

    - Vậy thì rỉa phân tôi đi - bò tót khuyên.

    Gà tây mổ phân bò tót ăn và thấy tăng lực, thật sự đủ
    sức để nhảy lên cành cây thứ nhất. Ngày tiếp theo, sau khi ăn một ít
    phân bò, gà tây nhảy được đến cành cây thứ hai. Cứ thế đến nửa tháng
    sau, gà tây đã lên tới ngọn cây. Không lâu sau đó, gà tây bị một bác
    nông dân bắn rơi.

    Bài học rút ra: Sự ngu ngốc có thể đưa bạn lên đỉnh cao nhưng không thể giữ bạn ở đó mãi.

    Bài học 4:

    Một ông vua nọ do chán chuyện triều đình nên mua một
    con khỉ đem về. Con khỉ làm trò rất hay nên được vua sủng ái, đi đâu
    cũng mang theo, cho mặc quần áo, giao cả kiếm cho giữ. Một hôm, vua ra
    vườn thượng uyển ngủ. Có con ong bay đến đậu lên đầu vua. Khỉ muốn đuổi
    ong, lấy kiếm nhắm vào ong mà chém. Đức vua băng hà.

    Bài học rút ra: Trao quyền cho những kẻ không có năng lực thì luôn phải cảnh giác.

    Bài học 5:

    Chim non đang bay về phương nam để tránh rét thì bị
    đông cứng và rơi xuống một cánh đồng. Bò cái đi ngang bèn phóng uế lên
    người nó. Trong lúc bị đông cứng vì rét, bãi phân bò lại làm chim non
    thấy ấm lên và tỉnh lại. Nó cất tiếng hót vì sung sướng thì một chú mèo
    đi qua nghe thấy. Mèo tìm đến bãi phân bò lôi chim non ra rồi ăn thịt.

    Bài học rút ra:

    1) Không phải bất cứ ai vấy bẩn lên bạn cũng đều là kẻ thù.

    2) Không phải bất cứ ai kéo bạn ra khỏi chốn bẩn thỉu cũng đều là bạn.

    3) Khi bạn đang ở sâu trong chốn bẩn thỉu, hãy im lặng.

    Bài học 6:

    Quạ thấy chó ngậm khúc xương quá ngon, bèn đánh liều
    lao xuống mổ vào đầu chó. Bị bất ngờ, chó bỏ chạy để lại khúc xương.
    Quạ ngoặm lấy khúc xương nhưng nặng quá không tha nổi. Chó sau khi hoàn
    hồn, thấy kẻ tấn công chỉ là con quạ nên quay lại táp một cú, quạ chết
    tươi.

    Bài học rút ra: Đừng chiếm thị trường nếu bạn nhắm không giữ được nó.

    Bài học 7:

    Ba con thú dữ là sói, gấu và cáo thay nhau ức hiếp đàn
    dê. Dê đầu đàn bèn nói với cả bầy: “Ta nên mời một trong ba gã sói, gấu
    hay cáo làm thủ lĩnh của chúng ta”. Cả đàn dê bất bình, nhưng ba “hung
    thần” nghe tin này rất mừng. Thế là chúng quay sang tranh giành nhau
    quyền lãnh đạo, cuối cùng cáo dùng bẫy hại chết được sói và gấu. Nhưng
    rồi một mình nó không còn ức hiếp đàn dê được nữa.

    Bài học rút ra: Hãy thận trọng khi nghe tin bạn sắp được làm sếp!


    ST


  2. 6 bạn thích bài này:

    Dâu (28-05-2011), Gấu (30-05-2011), hongnhung (25-05-2011), pemeobmt (10-06-2011), rainy_12 (27-05-2011), Trọng Phúc (26-05-2011)

  3. #152
    Moderator Arch_Ny's Avatar
    Ngày tham gia
    Oct 2009
    Đang ở
    vô gia cư
    Bài viết
    7,873
    Likes
    3,344
    Liked: 2,818 lần trong 1,679 Posts
    Rep Power
    12

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Áo sơmi trắng dài tay, quần kaki vàng nhạt, chiếc ghita đeo trên vai, vóc dáng cao ráo, da trắng, trán rộng, mắt sáng, mũi thẳng..., chàng trai trông quá đẹp, đẹp ngời ngời, dù nơi chàng đang đến là một mái trường chuyên về nghệ thuật, nơi sinh viên được chọn ít nhiều cũng phải có tiêu chuẩn hình thức bên ngoài. Ánh nắng chiếu nghiêng đúng vào khoảnh sân nơi chàng đi qua, tạo một vầng sáng óng ả viền quanh, càng làm chàng đẹp như một hoàng tử trong truyện thần tiên.

    Minh họa: Nguyễn Ngọc Thuần

    Chàng đến để tham gia một vai diễn giúp cho vở kịch tốt nghiệp của một người bạn. Chàng diễn vai một nhạc sĩ trẻ, nghèo, yêu một cô sinh viên con nhà giàu nên tình yêu ấy đã bị gia đình cô gái ngăn cấm... Buổi diễn loáng cái đã đông nghẹt sinh viên cả trường, nhất là các bạn nữ đến xem, khác hẳn mọi lần. Một vở diễn thường thôi nhưng thu hút chính nhờ chàng diễn viên đẹp trai ấy. Đặc biệt khi chàng tự đệm ghita và hát Khúc thụy du của Ngô Thụy Miên trong một cảnh kịch, đám sinh viên nữ gần như nín thở trước ngón đàn điêu luyện và chất giọng Huế cực kỳ êm dịu:

    Hãy nói về cuộc đời
    Khi tôi không còn nữa
    Sẽ lấy được những gì
    Về bên kia thế giới
    Ngoài trống vắng mà thôi
    Thụy ơi và tình ơi...

    Hoàn toàn vô tình, bỗng dưng chàng ngẩng mặt và nhìn ngay vào Thụy lúc hát câu hát tình cờ có tên của nàng. Mai đứng kế bên bấu mạnh vào tay Thụy. Thụy sững người, ngây ngất. Đêm đó gần như nàng bị mất ngủ hoàn toàn, cứ trằn trọc nhớ về chàng...

    Học lớp dưới nên Thụy thật không dễ làm quen với chàng. Dù sau hôm đó chàng còn quay lại trường vài lần, nhưng lần nào cũng bị bao vây bởi các chị lớp trưởng tràng. Ai cũng tranh thủ mời chàng giúp một vai cho vở tốt nghiệp của họ, dù nói công bằng thì chàng diễn không thể hay hơn các bạn sinh viên đã được học hành đàng hoàng. Bọn con trai trong trường nhìn chàng bằng cặp mắt ganh tị thấy rõ...

    Tính Thụy đã muốn gì là phải làm cho bằng được. Cuối cùng nàng cũng biết tên chàng là Sơn, người Huế, đã đậu đại học và vào thành phố tìm việc làm. Thụy bạo dạn chặn Sơn ở cổng trường lúc chàng dắt xe ra về, mời chàng sang quán nước gần đó. Sau khi tự giới thiệu, nàng nói từ lâu mình đã muốn học ghita, vì thích và cũng vì muốn tự trang bị thêm cho nghề nghiệp tương lai. Nghe nói Sơn đang rảnh, nàng muốn mời chàng dạy cho mình vì thấy chàng có ngón đàn quá hay. Nàng xin phép sẽ gửi học phí đàng hoàng... Chỉ là Thụy kiếm cớ thôi, nhưng Sơn thành thật:

    - Tôi đàn ghita do tự học là chính. Thụy muốn học thì nên đến các lớp có thầy dạy chính quy...

    Thụy chớp chớp đôi mắt mà nàng biết là rất đẹp của mình:

    - Họ dạy lớp nhiều người, theo đúng giờ giấc mà lại không tận tình. Em thích học với anh hơn. Sẽ được tự do về thời gian. Anh cứ cho bài tập. Tập xong, em sẽ lại gặp anh...

    Làm sao Sơn có thể từ chối được cô học trò xinh xắn ấy!

    Lẽ dĩ nhiên họ đã nhanh chóng yêu nhau. Trong căn phòng trọ tồi tàn của Sơn một buổi chiều mưa rơi rầm rập trên mái tôn, Thụy đã dâng hiến cho Sơn tất cả...

    Sau đó Sơn mới thú thật với Thụy chàng vào đây để chờ cùng đi vượt biên với người anh. Cơ hội ấy nay đã tới. Sơn xin lỗi lẽ ra biết mình sắp đi thì không nên làm chuyện đã làm, nhưng vì yêu Thụy quá... Chàng thề thốt sau này sẽ trở về, Thụy hãy ráng chờ chàng. Thụy đã khóc như mưa như gió.

    Sơn đi không lọt. Họ bị đứt liên lạc, tuy thỉnh thoảng Thụy vẫn được thông tin từ người này người nọ rằng sau khi ra khỏi trại giam chàng phải về Huế sống trong sự kiểm soát của địa phương. Rồi Thụy lấy chồng, một người lớn tuổi, giàu có. Thật lâu sau, nàng lại nghe tin Sơn cũng đã có gia đình, vào lại thành phố, sống khá vất vả...

    oOo

    Tiếng chuông cửa vang lên khi Thụy đang đứng tưới hoa trên bancông. Người giúp việc ra mở cổng. Thụy sững người khi nhìn xuống thấy Sơn. Nàng nhận ngay ra chàng dù thời gian đã làm chàng thay đổi quá nhiều. Chàng cũng đã tình cờ ngước lên và nhìn thấy nàng.

    Vẫn là ánh nắng chiều quét xuống người Sơn, khi chàng dắt một chiếc Honda cũ mèm đi vào sân, nhưng đường viền hào quang nay không còn nữa. Có thể do bộ quần áo trên người chàng màu tối mà lại quá cũ kỹ nên không còn hắt sáng. Hơn 20 năm như chỉ vài cái chớp mắt, nhưng sự tàn phá của nó với Sơn hơi quá tay.

    Hai người đứng lặng nhìn nhau ở phòng khách. Thật lâu. Rồi Sơn khẽ nói:

    - Anh luôn nghĩ về em.

    Thụy muốn nín thở, người run nhẹ.

    - Em còn đẹp quá! Anh biết em ở đây từ lâu rồi, muốn đến thăm nhưng không có việc gì nên cũng hơi ngại... Anh biết em đã có chồng con và đang sống hạnh phúc... Hôm nay anh đến đây có việc này...

    Tim Thụy đập thình thịch trong lồng ngực.

    - Con gái anh lấy chồng. Anh muốn mời gia đình em đến chung vui với cháu.

    Sơn đưa ra chiếc phong bì mời đám cưới. Thụy thở ra nhè nhẹ, cầm lấy. Họ nói chuyện với nhau vài câu nữa rồi Sơn ra về.

    Thụy tiễn Sơn ra đến cửa rồi đi vào nhà, vừa đi vừa vuốt ngực. Nàng gọi điện thoại ngay cho Mai:

    - Mày biết không, ông Sơn mới đến nhà tao. Làm tao hết hồn!

    - Trời đất! Nối lại tình xưa?

    - Không! Tình gì nữa mà tình! Ổng bây giờ thấy ghê lắm, giống mấy cha xe ôm!

    - Vậy chớ sao mày hết hồn?

    - Tao sợ ổng mượn tiền! Ổng mượn chẳng lẽ không cho? Rồi biết chừng nào mới trả?

    Hai người bạn cùng cười thoải mái...

  4. 5 bạn thích bài này:

    Dâu (28-05-2011), Gấu (30-05-2011), pemeobmt (10-06-2011), rainy_12 (27-05-2011), ViVi (27-05-2011)

  5. #153
    Thành Viên Ưu Tú Gấu's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3,766
    Likes
    815
    Liked: 255 lần trong 1,083 Posts
    Rep Power
    9

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Mùi thơm hương bài


    Ngoài sáu mươi tuổi ông nghỉ hưu, tất cả để lại Hà Nội. Một mình ông về quê chăm sóc mẹ già sau mấy mươi năm đằng đẵng xa mẹ.

    Đó là những ngày hạnh phúc của đời ông, ông được sống lại những năm tháng ông là thằng Thiều bé bỏng, đêm đêm cùng mẹ xe những cây hương bài thơm ngọt ngào để nuôi ông ăn học...

    Hai mái đầu bạc của hai mẹ con lại xe hương bài cho đến một ngày trong túp lều nhỏ nghi ngút lan tỏa mùi thơm và khói trắng của hương bài...

    Ông trở lại Hà Nội với vợ con mang theo hương thơm của hương bài quê hương...


    Tác giả: Trần Huy
    Đơn giản là nó phức tạp vậy rồi

  6. 2 bạn thích bài này:

    Arch_Ny (30-05-2011), pemeobmt (10-06-2011)

  7. #154
    Thành Viên Ưu Tú pemeobmt's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    931
    Likes
    3,028
    Liked: 337 lần trong 146 Posts
    Rep Power
    4

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    tình hình là em đọc xong nhận thấy 2 điều
    1 là: đúng là tr rất ngắn
    2 là: đọc xong học đc nhìu đìu,nhìu đìu pải suy ngẫm
    =>topic hay.up lên cho mọi ng cùng đọc
    29/3

  8. #155
    Thành viên mới Mr.P's Avatar
    Ngày tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    145
    Likes
    92
    Liked: 10 lần trong 61 Posts
    Rep Power
    3

    Mặc định Những câu Truyện ngắn về Gia đình!

    Tuy chỉ là những câu Truyện ngắn!! nhưng ...................


    1. Truyện Cái Vé

    Một người cha dắt đứa con 6 tuổi đi sở thú chơi. Đến quầy bán vé, người cha dừng lại đọc bảng giá:
    “Người lớn: $10.00
    Trẻ em trên 5 tuổi: $5.00
    Trẻ em dưới 5 tuổi: Miễn phí”
    Đọc xong, ông nói với người bán vé:
    - Cho tôi 1 vé người lớn và 1 vé trẻ em trên 5 tuổi.
    - Con ông trên 5 tuổi à? – Người bán vé tò mò hỏi lại.
    - Vâng.
    - Nếu ông không nói cho tôi biết thì thằng bé được miễn phí rồi.
    - Vâng, có thể không ai biết, nhưng con tôi tự nó biết.

    2. Ba.......


    Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi.
    Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba…
    Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:
    - “Có dư đồng nào không con?”.
    Tôi đáp:
    - “Còn dư bốn ngàn ba ạ”.
    Ba nói tiếp:
    - “Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa”.
    Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng.

    3. Mẹ và Con

    Con lên ba, chơi bên nhà dì, bị xe đạp ngã, trúng đầu chảy máu. Mẹ đang nấu cơm, hốt hoảng bế con chạy ngay đến bệnh viện. Hú vía. Vết thương chỉ nhẹ bên ngoài thôi. Hoàn hồn, mẹ nhìn lại mình: chân không dép, quần ống cao ống thấp, áo loang lổ vết máu. Chả giống ai! Mẹ cười.
    Con lớn, mẹ bỗng bị chứng nặng tai. Lần lữa mãi, mẹ mới nhờ con đưa đi khám bệnh. Bác sĩ bảo: Để quá lâu, hồi phục thính lực cũng khó. Nhìn mặt mẹ ngơ ngẩn, con khóc.

    4. Anh

    Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố mẹ giận dữ, mắng “Sanh ra… giờ cãi lời bố mẹ…phải chi nó ngoan, siêng học như bé Út…”
    Anh lặng thinh không nói năng gì…Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
    Ngày bé Út vào Đại học, phải xa nhà, lên thành phố ở trọ. Anh tự ý bán đi con bò sữa -gia tài duy nhất của gia đình-, gom tiền đưa cho bé Út. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, Út khóc thút thít…Anh cười, “Út ráng học ngoan…”
    Miệt mài 4 năm Đại học, Út tốt nghiệp lọai giỏi, được nhân ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… Út hớn hở đón xe về quê…
    Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói…Mẹ khóc, “Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ… lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

    5. Xa xứ

    Thư đầu viết: “ở đây, đường phố sạch đẹp, văn minh bỏ xa lắc nước mình…”
    Cuối năm viết: “mùa đông bên này tĩnh lặng, tinh khiết như tranh, thích lắm…”
    Mùa đông sau viết: “em thèm một chút nắng ấm quê nhà, muốn được đi giữa phố xá bụi bặm, ồn ào, nhớ chợ bến xôn xao lầy lội… Biết bao lần trên phố, em đuổi theo một người châu Á, để hỏi coi có phải người Việt không…”

    6. Đi thi

    Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út – cấp II, cấp III, tú tài, đại học – Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
    … Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
    Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”

    7. Thịt Gà

    Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:
    - Nhà Tý ăn thịt gà.
    Đêm đó, bà Tám chửi:
    - Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc.
    Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
    Trời đổ mưa.
    Thằng Tý la lớn:
    - Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.
    Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.
    (Đừng vội kết tội cho người khác bạn nhé. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ)

    Nguồn: ST

  9. 11 bạn thích bài này:

    A.Nghị (02-07-2012), Cabi (04-01-2012), Cỏ May (04-01-2012), changtraiten_kho.ne (03-01-2012), D.juzz_Ni9ht (03-02-2012), Mr.Nô (03-01-2012), Nh0cSe7en9x (05-05-2012), pemeobmt (03-01-2012), sakura (04-01-2012), tuongscuop (03-01-2012), [KTX]_chetviyeu (03-01-2012)

  10. #156
    Thành Viên Ưu Tú Cỏ May's Avatar
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    1,062
    Likes
    2,537
    Liked: 1,577 lần trong 523 Posts
    Rep Power
    4

    Mặc định Re: Những câu Truyện ngắn về Gia đình!

    Đọc câu truyện thứ 4 không cầm được nước mắt....
    "...Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
    Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời
    Đừng cố giữ những gì còn sót lại
    Không thuộc về mình... có níu cũng vuột thôi!..."

  11. #157
    Thành Viên Ưu Tú tuongscuop's Avatar
    Ngày tham gia
    Dec 2011
    Đang ở
    Thủ Đức
    Bài viết
    2,249
    Likes
    2,606
    Liked: 1,011 lần trong 1,082 Posts
    Rep Power
    5

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Up lên nào ............ topic này hay quá


    Khi tôi chạy. Mọi người dõi theo từng bước chạy của tôi. Dồn Dập - Tự Tin - Thần Tốc. Tôi thích chạy. Chạy rất lôi cuốn. Lôi cuốn là phải chạy nhanh. Chạy nhanh thì mới thoát tội. Tôi là... CƯỚP...
    It's me ==>

  12. #158
    Trùm cuối Immortal's Avatar
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    3,954
    Likes
    1,482
    Liked: 2,066 lần trong 1,045 Posts
    Rep Power
    9

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Khung cửa sổ

    Một đôi vợ chồng trẻ vừa đến ở trong một khu phố mới. Sáng hôm sau, vào lúc hai vợ chồng đang ăn điểm tâm, người vợ thấy bà hàng xóm giăng tấm vải trên giàn phơi. "Tấm vải bẩn thật!" Cô thốt lên. "Bà ấy không biết giặt. Có lẽ bà ấy cần một thứ xà-bông mới thì giặt mới sạch hơn!"



    Người chồng nhìn cảnh ấy nhưng vẫn... im lặng. Thế là vẫn cứ lời bình phẩm ấy mỗi lần bà hàng xóm phơi tấm vải...



    Một tháng sau, vào một buổi sáng, người vợ ngạc nhiên vì thấy tấm vải của bà hàng xóm rất sạch, nên nói với ông chồng:

    - Anh nhìn kìa! Bây giờ thì bà ấy đã biết giặt tấm vải rồi... Ai đã dạy bà ấy thế nhỉ ?



    Người chồng đáp :

    - Không... Sáng nay anh đã dậy sớm và đã lau tấm kính cửa sổ nhà mình đấy !

    Trong cuộc đời cũng như thế : Mọi sự tùy thuộc sự sạch sẽ của khung cửa sổ, qua đó chúng ta quan sát các sự việc. Trước khi phê bình, có lẽ nên kiểm tra trước phẩm chất của cái nhìn của ta. Khi đó, chúng ta có thể nhìn thấy rõ ràng sự tinh trong của trái tim người khác.

    ----------------------------------------------------------------------

    khi xưa có 1 ông lão vốn tính hay thích giúp đỡ mọi người.Gặp ai khó khăn ông ta đều muốn giúp đỡ vì thế ông luôn được mọi người kính trọng. Một hôm ông đi ngang qua 1 cái rãnh nước ông thấy 1 con bò cạp đang vẫn vùng trong rãnh nước. Vốn tính nhân hậu ông bèn lấy tay vớt con bọ cạp lên nhưng khi mới chạm vào nó thì nó quay đuôi chích vào tay ông. Ông nhíu mày nhưng vẫn tiếp tục vớt con bò cạp lên bờ, 1 người nông dân đi ngang qua thấy vậy liền hỏi:

    - Ông cứu con bò cạp ấy nhưng nó lại quay lại chích vào tay ông vậy, liệu có đáng để cứu nó không !

    Ông mỉn cười và đáp lại

    -Khi tôi chạm vào nó thì theo lẽ tự nhiên nó sẽ chích, đó là bản năng sinh tồn của chúng. Bản tính trước giờ của tôi là giúp đỡ người khác. Con bò cạp ko bỏ đi bản năng của nó vậy cớ ji tôi phải bỏ đi bản tính của mình.

  13. 3 bạn thích bài này:

    D.juzz_Ni9ht (06-05-2012), Trọng Phúc (01-07-2012), tuongscuop (03-04-2012)

  14. #159
    Thành Viên Ưu Tú b.w's Avatar
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    849
    Likes
    159
    Liked: 719 lần trong 300 Posts
    Rep Power
    3

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Cách sống
    Một người lính trở về từ chiến trường. Vừa xuống sân bay, anh gọi điện về cho ba mẹ.
    "Thưa ba mẹ...con đã trở về..."
    "Ôi! con vô cùng yêu quí, hãy về nhà mình ngay lập tức, ba mẹ muốn nhìn thấy con..."
    "Con còn có một người bạn đi cùng nữa, và con muốn ba mẹ đón nhận bạn ấy như một người trong nhà.".
    "Một người bạn ư? Thật là tuyệt vời!".
    "Nhưng bạn ấy không phải là một người bình thường, bạn ấy bị cụt một tay và một chân. Anh ấy không còn chỗ nào nương tựa, vì vậy con muốn anh ấy về sống với chúng ta".
    "Con không biết con đang đòi hỏi gì đâu con trai. một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn hết là con quay về nhà và quên anh chàng đó đi. Anh ta chắc sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống thôi.".
    Người lính im lặng và cúp máy...
    Bốn ngày sau ba mẹ anh nhận được giấy báo từ cảnh sát,"con trai của ông à đã nhảy lầu tự tử". "Tại sao lại vô lí như vậy? Nó có gia đình, nó lại vừa trở về từ cõi chết..." Hai ông bà vội vàng lái xe đến đồn cảnh sát, vừa bước chân vào chỗ để xác. hai người kinh ngạc dừng bước...
    Con trai của họ bị cụt một tay và một chân...
    mỗi con người đều có vị trí riêng trong cuộc đời này. nếu làm một thứ mà không được ai yêu mến, bản thân cũng không thấy hài lòng, nghĩa là mình đang không ở đúng chỗ lẽ ra nên ở.

  15. 4 bạn thích bài này:

    D.juzz_Ni9ht (06-05-2012), Nh0cSe7en9x (04-05-2012), Trọng Phúc (01-07-2012), tuongscuop (04-05-2012)

  16. #160
    Thành Viên Ưu Tú b.w's Avatar
    Ngày tham gia
    Feb 2012
    Bài viết
    849
    Likes
    159
    Liked: 719 lần trong 300 Posts
    Rep Power
    3

    Mặc định Re: Truyện cực ngắn. Bài học lớn đằng sau những câu chuyện nhỏ !!!

    Lạnh
    Sáu con người, do sự tình cờ của số phận, mắc kẹt vào cùng một cái hang rất tối và lạnh. Mỗi người còn một que củi nhỏ trong khi đống lửa chính đang lụi dần.
    Người phụ nữ đầu tiên định quẳng que củi vào lửa, nhưng đột nhiên rụt tay lại. Bà vừa nhìn thấy một khuôn mặt da đen trong nhóm người da trắng.
    Người thứ 2 lướt qua các bộ mặt wanh đống lửa, thấy một người trong số đó ko đi chung nhà thờ với ông ta. Vậy là thanh củi cũng bị thu về.
    Người thứ 3 trầm ngâm trong một bộ quần áo nhàu nát. Ông ta kéo áo lên tận cổ, nhìn người đối diện, nghĩ thầm: "Tại sao mình lại phải hi sinh thanh củi để sưởi ấm cho con heo béo ị giàu có kia?"
    Người đàn ông giàu lui lại một chút, nhẩm tính: "Thanh củi trong tay, phải khó nhọc lắm mới kiếm được, tại sao ta phải chia sẻ nó với tên khố rách áo ôm lười biếng đó?"
    Ánh lửa bùng lên một lần cuối, soi rõ khuôn mặt người da đen đang đanh lại, lộ ra những nét hằn thù: "Không, ta không cho phép mình dùng thanh củi nầy sưởi ấm những gã da trắng!"
    Chỉ còn lại người cuối cùng trong nhóm. Nhìn những người khác trầm ngâm trong im lặng, anh ta tự nhủ: "Mình sẽ cho thanh củi, nếu có ai đó ném phần của họ vào đống lửa trước".
    Cứ thế, đêm xuống dần. Sáu con người nhìn nhau căng thẳng, tay nắm chặt những khúc củi. Đống lửa chỉ còn than đỏ rồi lụi tắt. Sáng hôm sau khi những người cứu hộ tới nơi, cả 6 đều đã chết cóng. Họ không chết vì cái lạnh bên ngoài mà chết vì sự buốt giá trong sâu thẳm tâm hồn.

    Trên tuyết
    Một bà cụ nặng nhọc lê bước trên phố. Bà cụ đi chân đất. Trên tuyết. một đôi trẻ, tay xách lỉnh kỉnh những túi to- vừa nói chuyện vừa cười đến nỗi không để ý thấy bà cụ.
    Một người mẹ dẫn hai đứa con nhỏ tới nhà bà ngoại. Họ quá vội nên cũng không để ý.
    Một viên chức ôm một chồng sách đi qua. Mải suy nghĩ nên cũng không để ý.
    Bà cụ dùng cả hai tay để khép vạt áo đứt hết khuy. Dừng lại, nép vào một góc ở bến xe buýt. một quý ông ăn mặc lịch lãm cũng đứng đợi xe buýt. Ông cố đứng tránh xa bà cụ một chút. Tất nhiên là bà già rồi, chẳng làm hại được ai, nhưng nhỡ bà ấy bị bệnh lây nhiễm thì sao…
    Một cô gái cũng đứng đợi xe buýt. Cô liên tục liếc xuống chân bà cụ, nhưng cũng không nói gì.
    Xe buýt tới và bà cụ nặng nhọc bước lên xe. Bà ngồi trên chiếc ghế ngay sau người lái xe. Quý ông và cô gái vội vã chạy xuống cuối xe ngồi. Người lái xe liếc nhìn bà cụ và nghĩ: “Mình không thích phải nhìn thấy cảnh nghèo khổ nầy chút nào!”.
    Một cậu bé chỉ vào bà cụ và kêu lên với mẹ:
    - Mẹ ơi, bà ấy đi chân đất! Mẹ bảo những ai hư mới đi chân đất, đúng không mẹ?
    Người mẹ hơi ngượng ngập kéo tay con xuống:
    - Andrew, không được chỉ vào người khác!- Rồi bà mẹ nhìn ra cửa sổ.
    - Bà cụ nầy chắc phải có con cái trưởng thành rồi chứ!- một phụ nữ mặc áo choàng lông thì thầm- Con cái của bà ấy nên cảm thấy xấu hổ mới phải!
    Người phụ nữ nầy bỗng cảm thấy mình quả là người tốt, vì mình luôn quan tâm đầy đủ đến mẹ mình.
    - Đấy, ai cũng phải học cách tiết kiệm tiền- một chàng trai ăn mặc bảnh bao thêm vào- Nếu bà ấy biết tiết kiệm từ khi còn trẻ thì bà ấy chẳng nghèo như bây giờ!
    một doanh nhân hào phóng bỗng cảm thấy ái ngại. Ông lấy trong ví ra một tờ một0 đôla, ấn vào bàn tay nhăn nheo của bà cụ, nói giọng hãnh diện:
    - Đây, biếu bà! Bà nhớ mua đôi giầy mà đi! Rồi ông ta quay về chỗ ngồi, cảm thấy hài lòng và tự hào về mình.
    Xe buýt dừng lại khi tới bến và một vài người khách bước lên. Trong số đó có một cậu bé khoảng một6-một7 tuổi. Cậu ta mặc chiếc áo khoác to màu xanh và đeo balô cũng to, đang nghe headphone. Cậu trả tiền xe buýt và ngồi ngay vào ghế ngang hàng với bà cụ. Rồi cậu nhìn thấy bà cụ đi chân đất.
    Cậu tắt nhạc. Cảm thấy lạnh người. Cậu nhìn từ chân bà cụ sang chân mình. Cậu đang đi một đôi giầy cổ lông dành cho trời tuyết. Đôi giầy mới tinh và ấm sực. Cậu phải tiết kiệm tiền tiêu vặt khá lâu mới mua được. Bạn bè đứa nào cũng khen!
    Nhưng cậu cúi xuống và bắt đầu cởi giầy, cởi tất, rồi ngồi xuống sàn xe, bên cạnh bà cụ.
    - Bà, cháu có giầy đây nầy!- Cậu nói.
    Một cách cẩn thận, cậu ta nhấc bàn chân lạnh cóng, co quắp của bà cụ lên, đi tất và đi giầy vào chân bà. Bà cụ sững người, chỉ khe khẽ gật đầu và nói lời cảm ơn rất nhỏ.
    Lúc đó, xe buýt dừng. Cậu thanh niên chào bà cụ và xuống xe. Đi chân đất trên tuyết.
    Những người khách trên xe thò đầu ra cửa sổ, nhìn đôi chân cậu thanh niên, xôn xao bình phẩm.
    - Cậu ta làm sao thế nhỉ?- một người hỏi.
    - Một thiên thần chăng?
    - Hay là con trai của Chúa!
    Nhưng cậu bé, người ban nãy chỉ vào bà cụ, quay sang nói với mẹ:
    - Không phải đâu mẹ ạ! Con đã nhìn rõ rồi mà! Anh ấy là người bình thường thôi!
    Và việc làm đó, thật sự, cũng chỉ cần một người bình thường.

    Chú bé và con sò nhỏ
    Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...
    Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình :
    -Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!
    Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói :
    -Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!
    Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói :
    -Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!
    Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng :
    -Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn nầy sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát nầy rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...
    Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...
    mỗi con người đều có vị trí riêng trong cuộc đời này. nếu làm một thứ mà không được ai yêu mến, bản thân cũng không thấy hài lòng, nghĩa là mình đang không ở đúng chỗ lẽ ra nên ở.

  17. 4 bạn thích bài này:

    A.Nghị (06-05-2012), D.juzz_Ni9ht (06-05-2012), Trọng Phúc (01-07-2012), tuongscuop (06-05-2012)

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •